Những điều cần biết
Chương trình Trung thu - Trăng Tình Thương 4.9.2010

Mưa vẫn không ngớt, hình như bão đâu đó. Quơ tay xua mấy con muỗi vo ve dưới chân, thương mạ xót lòng, nó lẩm nhẩm vái Đức Mục Kiền Liên phù hộ cho nó mau mau được gặp mạ. Nó nhủ thầm, như thầy Nhất Hạnh, nó sẽ ôm tấm thân hao gầy của mạ, mặt dúi vào lòng mạ như ngày xưa, hít những hơi thật dài, cảm nhận cái mùi vừa lạ vừa quen của mạ. Và nó sẽ nói, cố nói cái câu mà nghĩ lại, nó chưa từng nói với mạ bao giờ: “Mạ ơi! Mạ có biết là con thương mạ không?” Và được nghe mạ gõ nhẹ lên cái đầu đã nhiều muối hơn tiêu của nó: “Tổ cha mi!” <more...>
Lúc này, một hành trình bay dài - nói theo một cách nào đó, có thể tương đương với cả đời người hay còn nhiều hơn thế nữa - mà chúng ta phải trải qua, đã kết thúc. Chúng ta đã đến nơi mình sẽ nhận là quê hương thứ hai, và cuộc sống chúng ta từ đây bắt đầu bước sang trang mới. <more...>
Ba tôi khó khăn và nghiêm khắc với con cái lắm, nhất là với con gái. Chưa bao giờ ba cho tôi được đi cắm trại với lớp học, ca đoàn. Tôi thích thể thao, bơi lội, bóng rổ. Cho dù có đóng tiền học rồi, về nhà cũng bị ba xé biên lai, cấm không cho đi. Đi chơi với bạn bè ba cũng không cho, một tháng chỉ được một lần thôi. <more...>
Hôm nay chẳng đợi chẳng chờ
Chẳng người tri kỷ, bây giờ mình ta
Lòng sao vẫn muốn hát ca
Hát về bè bạn thiết tha đượm tình <more...>
Khách là ai? Hầu hết là những người anh chưa một lần gặp gỡ, chưa bao giờ biết mặt. Ngày nào họ cũng ghé quán ghé thăm anh, cùng anh chuyện trò, rồi bày những bữa tiệc ảo với đủ món sơn hào hải vị. Tiệc thì ảo nhưng người say thật. Say tình, say nghĩa. <more...>
Cả hai vợ chồng đã bao đêm phải thao thức, trăn trở, phải bàn tới, bàn lui rồi lại bàn lui, bàn tới, toan tính đủ mọi việc. Thậm chí đem cả giấy viết ra để liệt kê xem đi và ở được những gì và mất những gì... mà vẫn không quyết định được điều nào là hơn hẳn! <more...>
Không thể nào khác! Buồng Chuối đang không nghĩ vậy. Với chỉ một lần cho trái, cuộc đời nó quá ngắn ngủi. Giờ nó nhận ra đã phí hoài khoảng thời gian quý giá ấy. Nó sống ích kỷ cho riêng cá nhân mình mà it nghĩ đến những người chung quanh! Hối hận giờ đã muộn màng, đời sống chẳng có hai lần để mà sửa lỗi. <more...>
Đứng bên ngoài, tôi xếp anh biết đá ở hàng tiền đạo và dùng những người không biết đá để chơi ở hàng phòng vệ. Thú thật, tôi cũng chẳng có chiến thuật hay chiến lược nào cả. Tôi chỉ dặn những người ở hàng hậu vệ là cứ banh xuống là phá lên bằng bất cứ giá nào! <more...>
Ở nhà hoài, có đôi khi cảm thấy như các vật dụng quen thuộc quanh em nó cũng chán nhìn thấy em vậy. Bây giờ đi làm một ngày 12 tiếng, với em đó là niềm vui rất lớn.
Thỉnh thoảng nếu ai thấy số điện thoại của em hiện lên, là biết lúc đó em đang có cảm giác chơi vơi, muốn nói một vài câu gì đó. <more...>
Hôm đó, không phải là chiếc áo dài trắng Nhiên vẫn mặc đến lớp hàng ngày, mà là một chiếc áo đầm điểm những bông hoa to, màu sáng thanh nhã. Đó là một buổi sáng cuối tuần bình yên, nắng dịu, mặt đất âm ẩm mát mẻ sau cơn mưa đêm hôm trước. Đó đây, lẩn khuất trong những đám cỏ xanh ven đường, là những cánh hoa dại. <more...>
Xem một số video clip MeoMup sưu tầm ở đây, nhantong thấy quả thật là quá xuất sắc. Phong cách biểu diễn của các ca sỹ Pháp hay quá, lãng mạn quá, làm mê hồn người nghe quá.
Chiều chiều, khi đưa con trai đi bơi, nhantong thỉnh thoảng vào Ngôi Nhà Nhạc Pháp để nghe, để nhìn và cũng để lắng chìm trong hạnh phúc, cho dù rất ngắn ngủi. <more...>
Bạn có bao giờ đứng trong vườn cây hay công viên sau cơn mưa chưa? Ở nơi đó tôi luôn đặt mình trong trạng thái tĩnh để cảm nhận được sự tinh khôi trong cảm xúc, sự thuần khiết trong hơi thở. Bây giờ anh tôi không còn nữa, tuổi đời tôi đã chồng chất, nhưng với tôi, cái mùi ngai ngái của hoa cỏ dại sau cơn mưa vẫn luôn làm tôi ngất ngây. <more...>
Những sợi tóc rơi, rơi!
Cô bé nhắm mắt như đang cầu nguyện.
Cô bé nói trước đó khi biết có bịnh đã đi cầu nguyện Đức Mẹ La Vang.
Mình biết cô bé là một Con Chiên rất ngoan đạo. <more...>
Tương tư không phải là một dự đoán. Không ai tính toán chuyện tương tư, tự động tương tư xảy ra như một hiện tượng tự phát. Bẵng một thời gian thật lâu, cuộc đời tôi bình thản như mặt nước hồ thu. Tôi sống trong niềm vui yên lặng. <more...>
Hôm qua sau khi phỏng vấn về, lúc gia đình tề tựu nâng cốc cùng chúc mừng, Cún có đề nghị các thành viên trong gia đình mình phải làm gì đó để tỏ lòng biết ơn diễn đàn (DĐ), biết ơn các anh chị đi trước, đồng thời giúp đỡ các anh chị đi sau có thêm điều kiện để ra vào DĐ học hỏi. <more...>













. Giá bán 29 tỉ (có thể thương lượng)

