.
dinhphan
1 ... 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68 ... 96 - bottom


Hi anh dinhphan

Hôm nay anh thế nào rồi? Hai bố con khoẻ hết chứ?

303615 top -

Đã nhận được email của bạn hiền và cũng gởi email cho dinhphan rồi. Mong dinhphan được mọi chuyện tốt đẹp nhé. Cho gởi lời thăm Bác nhé.

@số cell phone mới của khacvinh : 703.229.9093.

303935 top -
@ Thương:
dinhphan cám ơn Thương, dinhphan vẫn hay xem hồ sơ của Thương. Chúc Thương may mắn.

@ HuyHoang:
Giấy Hồng có lúc có màu xanh lè HuyHoang à! dinhphan đã thấy có nhiều trường hợp như vậy khi đi bổ túc hồ sơ đó.

@ yam:
Bạn yam sang bang nào vậy? Những gì đã trãi qua, giờ nhìn lại thấy thật ngậm ngùi phải không yam?

@ hungphitran:
Khi nào cà phê với SauHai nhớ gọi thêm cho dinhphan cà phê sữa đá nhé! Cám ơn những bài viết hay anh đã gởi cho dinhphan.

@ trucduong8379:
Cám ơn những lời chúc của Trucduong. dinhphan viết lại những gì mình trãi qua như một lời tự sự, góp vui cùng các bạn trong quá trình gian khổ đuổi theo cái visa.

@ blackdoggy:
Chào anh, cái nick này đi đâu cũng không thể quên được. Anh chị bác sĩ Long nói nhiều về ông thổ địa bắc Cali này. dinhphan đang học lái xe để lên kiếm anh xin ly cà phê đây. Chúc anh luôn vui.

@ tamloan20005:
dinhphan cám ơn tamloan20005 đã gởi tài liệu thi thực hành lái xe. Hai cha con dinhphan đã qua được phần thi lý thuyết vài ngày nay, giờ đang tập lái xe. Phải nhanh chóng lấy bằng lái đặng còn đi làm kẻo...đói.

@ nguoidochanh:
Hi anh nguoidochanh, bữa nay hơi quen một chút nên gõ được vài dòng với bạn bè. cuộc sống bên này làm mình bị ngợp, như ai đó đã nói: không biết cái số không nó nằm chổ nào đễ bắt đầu.

dinhphan bay trên con boeing 777- 200ER anh à! một trãi nghiệm thật lý thú, nó lấy độ cao thật nhanh và êm, khác hẳn loại động cơ cánh quạt.

@ khacvinh:
dinhphan cám ơn anh, lúc này ít gặp anh quá! anh bận nhiều à?
dinhphan đã save số phone mới của anh.

@ trunghai:
trunghai ơi! Porland lạnh lắm à? có chulambi và tamloan20005 ở gần là vui rồi, Porland có nhiều việc làm không? dinhphan đang kiếm đường move đây.
dinhphan cám ơn trunghai về lời chúc.

304052 top -
Tội nghiệp bác 84 tuổi , 15 năm cải tạo , 4 lần mỗ. Thôi thì cứ tự dối lòng nước mắt chảy xuôi bác ạ.

Cháu kính bác.


304053 top -
Anh dinhphan ơi,
Yam không may mắn , đã nhận giấy hồng mà rồi bị đưa lại giấy xanh vì lịch VB. Chồng và 2 cháu nhỏ mới sang Seattle được 2 ngày nên người còn ở VN cũng chán lắm. Nhưng mà khi biết hoành cảnh của anh thì thấy mình vẫn còn tốt hơn.
Mọi viêc rồi sẽ qua theo thời gian thôi , chúng ta hãy cũng cố lên.

304055 top -
@ Tonhung:
dinhphan cám ơn Tonhung.

@ yam:
Chỉ là vấn đề thời gian yam à! Rồi sẽ sớm đoàn tụ thôi. dinhphan đã từng nghĩ mình chỉ còn 50% hy vọng, nhưng nhờ sự động viên của bạn bè mới đủ sức đi tiếp đến ngày hôm nay.

304057 top -
Lâu quá rồi mới gặp anh. À Cụ ông đã khoẻ chưa ạ? Chúc anh và gia đình mọi điều tốt đẹp. Tội nghiệp cho con gái của anh quá, giờ nghĩ lại thì đã không còn kịp nữa! Bài viết của anh hay lắm. Rất chi tiết, rõ ràng, giúp thêm nhiều thông tin cho những người đi sau đồng thời cũng không kém phần dí dỏm và tình cảm nữa. Rảnh viết tiếp nữa nha anh.

304065 top -
@ Legia:
Gương mặt nhoè nước mắt của con gái cứ mải theo dinhphan suốt bao ngày nay. Ông cụ đã xuất viện và đang được theo dỏi sức khoẻ ở nhà, lớn tuổi nên hồi phục rất chậm. dinhphan cám ơn Legia đã hỏi thăm, vẫn đang viết thêm khi có điều kiện, vài trãi nghiệm sau khi đến Mỹ, sẽ post lên cho các bạn xem cho vui khi viết xong.

@ khongtuquynh:
dinhphan đã trả lời bên hồ sơ của khongtuquynh. Chú ý:
- Chỉ hỏi các vấn đề về di trú trong hồ sơ của mình.
- Nên gọi dinhphan bằng một thứ thôi, kẻo dinhphan không biết mình phải xưng bằng "anh" hay "chú".

304438 top -
@ Anh dinhphan:

Đã quen với giờ giấc bên đó chưa vậy anh? Nghe bác xuất viện cũng mừng cho anh.

Những dòng tâm sự của anh thật gần và bổ ích cho những người đi sau.

Tui "phải lòng" cách hành văn của anh đó, chắc hồi còn đi học được cô giáo Văn để ý lắm phải ko?

Chúc anh mau chóng hoà nhập với cuộc sống mới


304440 top -
@dinhphan

Chúc BÁC mau chóng bình phục, CHA CON ANH mau hòa nhập nhé .

Em tìm ra rồi con số 0 ở MỸ bắt đầu bằng english và bằng driver license. hy vọng là anh khởi đầu nhanh hơn em bằng kiến thức english anh sẵn có

THÂN THƯƠNG

304445 top -
@ longelvis:
Bữa nay cũng dần quen, suốt 10 ngày đầu cứ 2giờ sáng là thức dậy như...cú,cho dù ban ngày rất mệt.

Hồi đó dinhphan học ban toán nhưng thích văn chương, Anh văn là sinh ngữ chính nhưng lại thích Pháp văn là sinh ngữ phụ. Kết quả là thứ nào cũng tồi.

@ chulambi:
Cám ơn chulambi, mình đang cố hoà nhập đây, không dễ như chulambi nghĩ đâu. Đồng ý với chulambi về con số 0.

304833 top -
hi anh dinhphan
hôm nay vào diễn đàn mới gặp được anh.tái xuất giang hồng rồi.hiii
Đọc được những bài viết của anh em thấy rất có ích và chi tiết.thanks anh nhìu nhiu.Nhớ rãnh viết thêm nha anh

305048 top -
Phần 3: Sài Gòn – Los Angeles.

Chiếc Boeing 777-200ER của hãng EVA AIR bay tuyến Tân Sơn Nhất – Taipei cất cánh muộn, giờ cất cánh là 11g45 nhưng nhìn đồng hồ đã 12g30 trưa khi máy bay nghiêng cánh đổi hướng bay về hướng bắc: Taipei.

Mặc kệ cái đèn “seat belt” vẫn còn sáng, tui chồm người dí mũi vào khung kính cửa sổ, cố tìm xem đâu là mái nhà của hai cha con trong cái mớ nhà cửa lô nhô, lúp xúp, dưới chân mình. Chèn ơi! mái nhà quen thuộc mổi ngày với hai cha con, mà giờ tìm sao không thấy. Hai cha con, hai cặp mắt kiếng nửa vị chi là tám con “mắt”, cố thu lấy cảnh thành phố thân yêu đang nhỏ dần, nhỏ dần, sau lưng mình, và chợt khuất hẳn sau làn mây trắng xóa như ai đó chợt hốt một nắm bông gòn đổ chụp lên tất cả vậy. Yêu thương, giận hờn, ghét bỏ, con cái, bạn bè,… bắt đầu nhường chổ cho ngậm ngùi, xót xa, thương nhớ. Khi nào? khi nào mình gặp lại chốn này?

Tiếng mấy cô tiếp viên lao xao mời hành khách ăn trưa làm tui thấy đói, đã gần 2 giờ chiều còn gì. Lúc này mới bắt đầu nhìn quanh quất xem bà con đối phó với cái dzụ ăn uống này như thế nào, thì ra hai bên chổ ngồi, trong chổ gác tay là cả… kho vật dụng trong đó. Này nhé, mở bên phải lôi ra cái… màn hình to cở hai bàn tay và bạn có thể tìm thấy đủ mọi chuyện trên đời trong cái màn hình này, riêng tui thì khoái nhất là cái trang liệt kê các thông tin về chuyến bay như: bản đồ bay, cao độ, tốc độ, thời gian đã bay, thời gian còn lại, giờ ở nơi vừa cất cánh, nhiệt độ bên ngoài máy bay,… Trong khi thằng bé con sau khi xem phim xong lại ngồi nghiên cứu cái list nhạc, có cả nhạc Việt Nam các bạn à. Mò tiếp bên trái chổ ngồi, eureka! lôi ra cái bàn ăn nhỏ, lúc này hai cô tiếp viên đã đẩy cái kệ thức ăn đến kề bên, một cô phục vụ thức ăn, một cô phục vụ nước. Hai cái miệng xinh xẻo cứ liên tục líu lo hỏi, tui ấp a ấp úng như trẻ con tập nói, bà con ơi! tui chỉ kịp nghe được đúng hai từ “rice” và “pork” nên ok liền, trong đầu loáng thoáng nhớ cái bài viết “Tiếng Anh của hắn” đọc được trên Việt Di Trú, bắt đầu nếm mùi cay đắng với cái vốn English của mình.

Tạp ăn như thằng con mà cũng phải lắc đầu chịu thua với cái món lầy nhầy gì đó mà nó chọn, tui nói nó đậy cái thứ đó lại và dỏng dạc xài cái từ mà tui hay nghe họ kêu nhau: “Ếch kiu xơ mì”, ồ! thánh thật, có tác dụng liền, tui chỉ vô cái phần ăn của thằng bé, miệng méo xệch đi “oăn xơ mo pờ li” và “rai xơ en pok pờ li”, lập tức một phần ăn giống tui được chìa thêm cho thằng bé. Ai nói “đói thì đầu gối phải bò” tui thì thấy khác một chút “ đói thì cái miệng phải… méo”, bụng vẫn còn tiếc, giá mà chịu khó nghe luyện tiếng Anh suốt mấy tháng ăn chực nằm chờ thì bây giờ đở khổ biết chừng nào.

Mấy cô tiếp viên vừa dọn xong các khay ăn thì đèn seat belt và tiếng loa nhắc hành khách thắt dây an toàn, nhớ lời một bậc tiền bối nhắc nhở đi toilet trước khi máy bay đáp, ý cũng muốn khám phá xem trên máy bay người ta giải quyết cái chuyện phiền phức này như thế nào. Tui nghe nói người Mỹ có cả một công ty lớn với cả ngàn chuyên viên bậc cao, ăn rồi chỉ lo nghiên cứu cái dzụ đi toilet cho các phi hành gia bay lên mặt trăng đó quý vị. Mọi thứ cũng không có gì lạ, toilet nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ, tui thủ thế rồi nhấn nút xả (ai đó nói rằng, nó hút ra mạnh lắm, không khéo có cái gì lỏng lẽo là ..tuột bay mất).

Đã 4 giờ 30 chiều, sân bay Taipei nhìn xám xịt và vắng ngắt qua khung kính cửa sổ máy bay.

ImageSân bay Taipei nhìn qua cửa sổ máy bay.

Khoác vội chiếc áo gió khi chợt thấy lạnh lúc từ máy bay bước xuống phòng chờ, con tem trên ngực bắt đầu phát huy tác dụng, một cô tiếp viên được cắt ra hướng dẩn hai cha con đi lòng vòng lên xuống mấy cầu thang vắng ngắt đến một phòng chờ khác, nơi đây đã có sẳn rất nhiều hành khách đang ngồi chờ, Chèn! sẽ lúng túng và mất nhiều thời gian nếu không có người hướng dẫn đến phòng chờ transfer sang chuyến bay từ Taipei –LAX. Tui chỉ yên tâm khi thấy số hiệu chuyến bay Taipei – LAX hiện trên màn hình báo giờ on board, cũng còn gần tiếng đồng hồ đễ ngó nghiêng này nọ (đó là tính giờ sau khi đã vặn đồng hồ nhanh lên thêm một tiếng), ý là ta đây đã ghé thăm Đài Loan ấy mà.
Của đáng tội, Đài Loan chỉ được nhìn thấy qua phòng chờ nên có đúng hai thứ: máy bay và hai cửa hàng bán đồ miễn thuế .

Image

ImageCác cửa hàng miễn thuế trong phòng chờ của sân bay Taipei.

ImagePhòng chờ transfer sang chuyến bay Taipei_Los Angeles. Các hành khách già yếu ngồi xe lăn được ưu tiên đưa xuống máy bay trước


Chợt thấy tiếc, phải chi có cái laptop thì tha hồ mà “chếch” và gởi “meo”, có kệ dài dọc theo một góc phòng, bà con cắm laptop kết nối vào net đứng gõ chữ lia lịa. Bên kia khung kính là hành lang trải dài các cửa hàng miễn thuế, bên này là khung kính nhìn ra sân bay, một chiếc Boeing 777-200ER khác đang đứng chờ khách. Nó đó! chốc nữa đây nó sẽ mang cha con tui vượt hàng chục ngàn ki lô mét đến đất Mỹ, cảm giác háo hức trước chuyến bay đã nhường chổ cho cái viễn cãnh khó chịu vì phải ngồi yên suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Thêm một điều đáng tiếc nữa là không được bay bằng loại Boeing 747, phải bay bằng loại đó mới… sướng, vừa rộng rãi vừa êm.Quả là “ăn mày đòi xôi gấc” hay nói như ai đó: “được voi đòi… hai Bà Trưng”, được đi là may lắm rồi, ở đó mà đòi này nọ.
ImageChiếc Boeing 777-200ER chuẩn bị vượt đại dương sang Mỹ

Không biết những người đi Mỹ mà quá cãnh 7-8 tiếng đồng hồ chờ máy bay có cảm giác thế nào, chứ tui thì mệt mỏi lắm, ngồi xuống rồi đứng lên, ngắm mải cái máy bay đang được chất hành lý và đổ xăng? không biết khi nào nó mới cho mình chui dzô, nổ máy và bay cho rồi. Trời tối dần, sân bay sáng rực ánh đèn nhưng không xua được cảm giác lạnh, lạnh từ trong lòng lạnh ra, nhìn thằng bé con mà thấy xót lòng, nó có hình dung được điều gì chờ đợi phía trước không? Nó có cảm thấy côi cút ở tuổi 20 nơi chốn xa lạ này không? Làm mặt tỉnh rụi nhưng chợt thấy sao lạnh quá, lạnh quá! Số khách từ Sài Gòn sang ai cũng co ro trong áo gió, áo len dày sụ.

Theo hàng người xuống máy bay, tui dùng từ “xuống” vì đang ở phòng chờ cao hơn máy bay, đi theo một đường ống kéo từ phòng chờ dốc dần đến tận cửa máy bay, nơi các cô tiếp viên đang tươi cười líu lo chào đón khách. Quái! hình như mấy cô này không hề biết mệt mỏi là gì, trong chuyến bay vừa rồi từ Sài Gòn đến đây, tui không thấy có khi nào họ ngồi yên một chổ, thật chuyên nghiệp.

Đây là tuyến bay quốc tế của hãng EVA , có lẻ vậy nên cách bố trí các tiện ích theo chổ ngồi có hơi khác so với chuyến bay vừa rồi. Dọc theo thân máy bay, trên đầu chổ ngồi là các khoang đễ hành lý xách tay, nói là xách tay thì hơi bị hiền, tui thấy có vị phụ nữ người Việt, leo hẳn lên ghế hai tay cố đẩy một cái gọi là xách tay vào khoang hành lý, của đáng tội, gọi là xách tay nhưng bảo đảm tui leo vô nằm trong cái xách tay ấy cũng còn rộng, không biết làm sao bà ấy rinh lên máy bay được nhỉ. Ngay sau lưng ghế trước, dưới màn hình là cái bàn nhỏ xếp gọn vào lưng ghế, đến giờ ăn chỉ việc kéo ra, thật gọn. Ngồi vào ghế và nhún vài cái, cũng khá êm ái, đây là cái chốn mà tui sẽ gắn bó và lắc lư suốt mười mấy tiếng đồng hồ cùng với nó, thiệt tình tui nhìn cái “sít beo” mà ngán ngẩm gì đâu.

Máy bay cất cánh khi trời vừa tối hẳn, nhìn đồng hồ (theo giờ ở Taipei) vừa đúng 6 giờ chiều, mặt trời ở đây đi ngủ sớm thiệt. Cũng như chuyến trước, cú cất cánh thật nhanh, thoáng cái đã thấy ánh đèn nhấp nháy của thành phố Đài Bắc lẩn khuất trong màn mây dày đặc. Chào tạm biệt châu Á, ta làm Kha Luân Bố thời hiện đại đây, nào giương cánh nhắm châu Mỹ thẵng tiến.


ImageTạm biệt Taipei

Cái màn hình trước mặt cho thấy máy bay đang bay ở độ cao 10000mét với tốc độ 900km một giờ, tui nhắm mắt cố hình dung cái quãng đuòng 900km nó dài cở nào, Sài Gòn – Vũng Tàu lấy tròn 100km, vị chi mổi giờ máy bay đi được gấp 9 lần con đường đó. Chà! rót bia vô ly rồi leo lên máy bay này, bay ra Nha Trang mua khô mực đem về tới Sài Gòn nướng nhậu, thì bia còn chưa kịp tan đá.

Thoãng mùi thức ăn nóng thơm lừng, bụng thì đói mà nghĩ tới mấy cái thứ họ cho ăn bổng hết thèm, tui lại thấy tiếc không nghe lời mấy tiền bối Việt Di Trú từng bỏ nhỏ cho cái thứ hậu sinh như tui biết mà mang theo vài tô mì ăn liền đặng cứu đói cái bao tử. Thấy thằng con chừa ra cái gói phô mai , tui liên tưởng tới miếng phô mai đầu bò thường gặp, trách thằng nhỏ sao phí của trời nên hùng hổ bóc giấy và táp một miếng, trời ạ! làm sao bi giờ, tui thà ăn cái trứng vịt ung còn hơn cái thứ gọi là phô mai này.

Sau khi thu dọn các khay ăn, mấy cô tiếp viên đi nhắc nhở mọi người đóng cửa sổ, tui hơi thắc mắc vì bên ngoài tối đen, có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu mà phải đóng cửa sổ nhi? Chẳng những thế, họ còn chỉnh ánh đèn mờ mờ cho bà con ngủ. Trăn trở, gà gật hoài cũng không ngủ được bèn đứng lên lần mò đi tham quan cái bếp, trước là xem có gì ăn được và sau là tìm hiểu cái việc lửa củi, nấu nướng ở trên máy bay họ giải quyết thế nào. Thật lịch sự, trên một ngăn cạnh lối vào bếp, các cô tiếp viên đã dọn sẵn các loại bánh ngọt, snack và các loại nước uống cho ai muốn ăn khuya. Quơ một cái bánh ngọt vừa ăn vừa xuống bếp, miệng thì ấp úng tám với mấy cô tiếp viên nhưng mắt thì tìm xem mấy cô này dùng thứ gì đễ hâm nóng thức ăn, ồ! có khoãng chục cái ngăn như ngăn kéo nhỏ, họ chỉ việc đặt hộp thức ăn vào đó, đóng lại và bấm nút, chắc là một dạng lò viba được thiết kế riêng cho máy bay, vừa gọn vừa tiện.

Không gian mờ tối, tiếng động cơ rì rầm làm mọi người say ngủ, dí mắt vào màn hình mải cũng chán, tui len lén kéo cửa sổ lên nhìn bầu trời nhấp nháy ánh sao bên ngoài, nhìn xuống chân chỉ thấy xa tít bên dưới là màn mây mờ mịt, tối tăm. Bỗng chân trời dần sáng lên, ô! Bình minh sao đến nhanh quá, thì ra máy bay đang vào vùng đổi ngày, đi từ ban đêm qua ban ngày chỉ trong vài mươi phút, trước mặt là vầng dương bắt đầu mọc, sau lưng đất trời vẫn tối đen

ImageBay tới chân trời tươi sáng, sau lưng vẫn là màn đêm

Chẵng mấy chốc bên ngoài cửa sổ là mặt trời chói chang, mấy cô tiếp viên lại đi nhắc nhở đóng cửa sổ cho mọi người ngủ, chỉ có tui là lạ với cảnh bên ngoài chứ mấy cô chắc đã quá quen nên cứ một hai bắt tui đóng cửa sổ lại. Rùng mình khi thấy trên màn hình báo nhiệt độ bên ngoài lúc này là -67 độ C, chèn ơi! sao lạnh dữ dzậy? dò theo bản đồ thì thấy đang bay qua gần vùng cực bắc, hèn chi. Lại len lén kéo cửa sổ lên nhìn ra ngoài, chèn ơi! các tinh thể băng đá đóng đầy trên khung kính cửa sổ máy bay. May là ngồi bên trong máy bay chứ với nhiệt độ âm này thì ai mà chịu nổi, nghĩ mà phục lăn cái khoa học kỹ thuật, cho tui có điều kiện chứng kiến mấy cái cảnh tượng kỳ thú này.

ImageQua Bắc cực

ImageNgoài kia là -67 độ c


(đang gõ)

305816 top -

Hi dinphan,
Bài anh viết về chuyến bay thật là lý thú.

Khi mô rảnh anh hd vụ con tem nghen (mơi mốt gđ Ltt cũng bay chuyến SGN-LAX by EVA).

Ltt nghe nói trên máy bay cuả hãng EVA có phục vụ mì ly (mì ăn liền)?

Chúc gđ dinhphan luôn khoẻ.

305858 top -
@ tatluu2003:
Cám ơn tatluu2003 đã xem bài, mục đích là xem cho vui và giúp bạn nào có lộ trình giống dinhphan, dễ dàng hơn trong hành trình đến Mỹ.

@ khongtuquynh:
Cám ơn khongtuquynh đã xem bài và thấy thích.

@ Lactantan:
Thú thiệt là dinhphan cũng không hỏi họ xem có mì hay không, định bụng sẽ hỏi lấy mì nhưng thấy bánh và nước đễ sẵn nên... quên hỏi lưôn.

Về con tem hướng dẫn: khi vào làm thủ tục check in, anh có thể nhờ nhân viên của đại lý bán vé (họ có người đi theo giúp mình làm các thủ tục check in rât nhanh, gọn, kễ cả thủ tục... đầu tiên).

Hoặc anh tự nói với các cô ngồi quầy check in của hãng EVA, cứ nói với họ mình cần giúp đở trong chuyến bay, họ sẽ cấp các sticker đễ dán lên ngực, tiếp viên của hãng sẽ giúp mình suốt cho đến Mỹ khi họ trông thấy sticker này. Chúc anh và gia đình sớm có chuyến bay thú vị.

306101 top -
dinhphan
1 ... 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68 ... 96

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
[email protected]


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image